By | July 28, 2017

Kết thúc kỳ thi giữa học kỳ, anh cu con được thưởng như ba mẹ đã hứa. Đó là một bộ Lego Chima đang chờ đợi ở tận Lương Văn Can. Hai anh em háo hức từ hôm qua, em được đón sớm và chỉ cần túm được anh là cả ba ba con lên đường đón “bạn ý” về.

Chiều hôm nay xầm xì muốn mưa, nằng nặng, ẩm ẩm và khá nóng. Ba ba con trên một chiếc xe “Dream” lò dò đi, mua xong là về ngay vì ở nhà còn bao nhiêu là việc. Đường về vẫn đông – ngã tư Trần Phú – Điện Biên Phủ sao mà đông thế, phải qua hai đèn xanh mới đi được. Ba ba con đỗ lại bên trái một chú người Âu hay Mỹ gì đó, đi cái xe tay ga đã trở thành bé xíu so với khổ người cao lớn. Chú này chỉ khoảng hai mấy tuổi, tay trái đang cầm điếu thuốc, thoáng thấy “anh già” chở hai bé con, ngay lập tức chuyển ngay điếu thuốc sang tay kia, và mỗi lần phì ra khói, anh chàng cúi xuống phía bên phải, nhẹ nhẹ thở ra từ từ…

Mình thực sự lấy làm cảm kích trước ý thức của anh chàng, mặc dù bộ dạng quần áo không sạch sẽ lắm, cái quần soóc bò rách, áo nỉ cũ, đôi dép xỏ ngón và cái ba lô nhàu nát bẩn bẩn… Mình khều khều và nói (bằng tiếng Anh, dịch nôm sang tiếng Việt thế này):

– Anh muốn cảm ơn chú.

– Vì cái gì?

– Vì anh thấy chú chuyển điếu thuốc sang tay phải và quay mặt đi.

– À vầng, là em sợ khói thuốc ảnh hưởng lũ trẻ.

– Đúng thế, anh nhận thấy điều đó và rất cảm kích, một lần nữa cảm ơn chú!

– Dạ không có gì đâu anh, bái bai!

– Bái bai chú!

Chú thanh niên thì đi thẳng và mình thì rẽ phải về phía Lăng Bác. Lập tức phải nói chuyện với hai bạn nhỏ về câu chuyện vừa qua… “Đó các con thấy không, chú rất có ý, và mình thấy vậy, cũng phải cảm ơn. Người khác làm việc tốt cho mình, phải cảm ơn và làm ngay, không bỏ lỡ cơ hội…”

Người anh em ạ, cảm ơn cậu đã cho tớ một cơ hội tặng cho các con một bài học về sự lịch sự và biết ơn người khác, dù là việc nhỏ nhất. Hơn thế nữa, còn là bài học về sự quan tâm đến người khác, biết làm thế nào để không làm phiền đến những người xung quanh.

Người anh em ạ, đất nước của chúng tớ đang ở một giai đoạn rất khó khăn, đang phải xuất khẩu ra nước ngoài nhiều cô gái chỉ để bán thân, xuất khẩu cả những người đi chôm đồ gửi về bán cho những người mê hàng “xách tay” giá rẻ. Chúng tớ chỉ là những người dân hết sức bình thường, có lẽ chúng tớ bất lực trước những điều đáng xấu hổ đó, và cũng chẳng biết tại ai mà nên nông nên nỗi…

… nhưng tớ vẫn muốn bằng một vài việc làm bé xíu thôi, chứng minh cho thế giới thấy, người Việt Nam chúng tớ vẫn lịch sự, văn minh, biết ơn những điều tử tế người khác đem lại cho mình. Hãy giúp tớ đem điều đó đến với thế giới, thế nhé!

Trời vẫn xầm xì, nhưng thực sự đây là một buổi chiều đẹp, rất đẹp.

 

Nguồn: Alezaa.com 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *