By | July 29, 2017

Chuyện ấy quá bình thường phải không? Một cậu bé có thể khóc vì một điều gì đó trên phố chẳng hạn như là ngã đau, bị mắng, đánh rơi tiền, bị trêu chọc…

Và khi tôi kể rằng cậu bé bị quát mắng bởi một công an đường phố thì cũng không có gì lạ lắm, công an mà, nói nhẹ nhiều khi cũng thành mắng. Mình người lớn mà thấy công an vẫy lại cũng thấy thảng thốt lo chuẩn bị nghe mắng như vừa phạm lỗi dù chẳng biết lỗi gì.

Nhưng hoàn toàn không bình thường, tôi muốn mọi người hình dung ra tiếng khóc tức tưởi của cậu bé lớp 9 khi bị công an quát nạt, hỏi giấy phép biểu diễn… Hàng tuần, cậu bé vẫn cùng bố lên đây và đứng trên phố đi bộ kéo vĩ cầm cho mọi người nghe. Nhiều người đã quen hình ảnh dễ thương của cậu với cây vĩ cầm và tiếng đàn réo rắt. Một cậu bé rất ngoan, học trường quốc tế, đã đi nhiều nước trên thế giới cùng bố mẹ và cũng đã đem cây vĩ cầm của mình réo rắt trên nhiều đường phố nước ngoài. Hôm qua, cậu bé bị sững ở ngay chốn thân quen nhất.

Cậu kéo đàn trước hết vì nghệ thuật, và cậu nhận những đồng tiền người qua đường cho bởi một lý do rất tuyệt vời mà bố mẹ cậu, những trí thức đúng nghĩa, đã đông viên con nhận, không phải vì tiền mà vì muốn con hiểu rằng thế nào là kiếm tiền một cách lương thiện, để con hiểu giá trị đồng tiền, hiểu những vất vả mà một người trong hoàn cảnh phải kiếm tiền ngoài phố … Tôi hiếm gặp trong xã hội một cặp cha mẹ nào dạy con được như thế. Tôi biết bố mẹ cậu bé, bố của cậu là một dịch giả gần đây rất nổi tiếng với những bộ sách làm cho trẻ em. Mẹ của cậu là trưởng phòng luật của một hãng điện tử nước ngoài khá lớn, đồng thời còn là chủ một trang trại trồng hoa hồng với những sản phẩm hữu cơ được ưa chuộng.

Tối qua, sau khi cậu bé kéo vĩ cầm phải khóc ngoài Bờ Hồ, mẹ của cậu đã viết thế này trên trang cá nhân, và tôi muốn chép nguyên văn những lời đó để không phải viết thêm gì nữa: “Con trai tôi, một đứa trẻ 15 tuổi, một đứa trẻ ngoan và hiểu chuyện, đứng kéo đàn ở Bờ Hồ có làm gì ảnh hưởng tới an ninh quốc gia, trật tự đường phố, có lừa đảo, cướp giật, gây mất trật tự đô thị hay tuyên truyền chống phá gì nhà nước không mà công an khu vực Hoàn Kiếm quát nạt dọa giẫm cháu. Họ yêu cầu con tôi phải có giấy phép biểu diễn!!! Tôi đang khóc khi đánh những dòng này và là một người không ngại bất cứ tình huống nào trong cuộc sống lại đang cảm thấy bất lực trước tình huống xảy ra với con mình.
Là bố mẹ của đứa trẻ đang tuổi mới lớn, chúng tôi khuyến khích con tham gia các hoạt động vừa sức của mình để có tiền một cách lương thiện, trước là làm việc mình muốn (ít thôi, vì tôi không để con thiếu thốn gì), sau là giúp đỡ người khác. Đó cũng là cách giúp con nhận ra giá trị sức lao động và giá trị đồng tiền, thấu hiểu những vất vả mà bố mẹ và người lớn đang gánh vác để có trách nhiệm hơn với mình và người thân. Hoạt động của cháu luôn hoàn toàn tự nguyện, chừng mực và không đặt yếu tố lợi nhuận lên hàng đầu vì chúng tôi tuy phải kiếm tiền vất vả nhưng không bao giờ lợi dụng con để trục lợi hay bóc lột sức lao động của con. Con tôi tham gia các hoạt động kiếm tiền từ lúc cháu mới lớp 1 và giờ cháu đã lớp 9 (15 tuổi). Cháu làm đủ thứ từ làm intern dạy các em mẫu giáo, bán rau, kéo đàn (trong nước và cả nước ngoài kết hợp trong mỗi chuyến đi), vẽ tranh bán… Tôi rất không thích nói về việc làm từ thiện vì tôi quan niệm việc nghĩa nói ra là đã giảm ý nghĩa đi một nửa nhưng nay tôi phải nói. Tiền của cháu được dùng để ủng hộ từ chương trình cơm có thịt, các hoàn cảnh éo le, trường học, bênh viện, cho đến giờ là đang ấp ủ dự án làm sạch rác ở biển Long Thủy, Tuy Hòa (chúng tôi đã đặt vấn đề với chính quyền ở đó và bước đầu được ủng hộ) nơi chúng tôi mới xây một căn nhà tại đó. Tất cả những cái đó đều cần tiền và chúng tôi khuyến khích cháu tự làm bằng tiền mình kiếm được
Việc cháu đang kéo đàn mà công an ra dọa giẫm nạt nộ với tôi là một hình ảnh vô cùng xấu xí và đáng xấu hổ của các anh công an. Các anh hoàn toàn có thể gặp bố mẹ cháu, hỏi han và hướng dẫn chúng tôi nếu hoạt động đó cần phải xin phép. Các anh hãy nói từ tốn, văn minh với một đứa trẻ để cháu hiểu rằng mang âm nhạc xuống đường phố ở đây, ở quốc gia này là sai, là bị cấm hoặc cần phải xin phép vì cháu đang không có hành vi nguy hiểm cho cộng động đề phải to tiếng”.

Biểu diễn âm nhạc ngoài đường có thể phải xin phép. Nhưng hoàn toàn có thể nói với bố mẹ cháu để hướng dẫn cháu làm thủ tục nếu cần. Thái độ coi thường người dân như thế, thô bạo và xúc phạm dễ dàng như thế rồi có lợi ích gì hay chỉ gieo rắc vào lòng một cậu bé trong sáng nỗi uất ức khó thay đổi được?

Tuần này, không phải riêng vụ chậm cấp giấy chứng tử đình đám ở phường Văn Miếu mới là vụ hành dân. Để những đứa trẻ lớn lên ở đất nước này hiểu rằng sống lương thiện là việc khó, chính là lỗi ở những người ít học lại có chút công quyền./.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *